Hiển thị các bài đăng có nhãn Cắt cáp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cắt cáp. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011

BÁO ĐỘNG: CÓ CÔNG AN TRUNG QUỐC THAM GIA CHỈ ĐẠO BẮT NGƯỜI BIỂU TÌNH?

(Nguồn: blog Nguyễn Xuân Diện) 


Mời chư vị xem tổng hợp thông tin và bình luận ban đầu của Anh Ba Sàm về việc các lực lượng an ninh trấn áp và bắt giữ người dân biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, ngày 10 tháng 7 năm 2011:

- Việt Nam bắt giữ phóng viên trong cuộc biểu tình chống TQ: Vietnam detains journalists, anti-China protesters (The Sacramento Bee). “Two other Vietnamese journalists – a cameraman from Japanese public broadcaster NHK and a news assistant from Japanese newspaper Asahi Shimbun – were also detained.” Hai nhà báo, một người là quay phim cho đài NHK và một người là trợ lý của báo Asahi Shimbun cũng bị bắt giữ. Vietnam clamp down on anti-China protesters‎ (M&C). “The group were forced into buses as they gathered outside the embassy in the morning, one witness who declined to give his name told the German Press Agency dpa.” Vietnam Forcibly Breaks Up Anti-China Protests (Voice of America). “As soon as protesters gathered within sight of the Chinese embassy in Vietnam’s capital, police herded them onto buses, along with journalists and cameramen recording the rally.” Hic hic! Cảnh sát đã lùa họ lên xe buýt.  Những người biểu tình và cả các phóng viên nước ngoài đã bị lùa như người ta lùa trâu bò? Đó là tin từ báo “Tây”, còn đây là tin từ báo “ta” ở nước ngoài : Bắt phóng viên và người biểu tình chống TQ  —  (BBC).   – Công an bắt giữ nhà báo, phóng viên ảnh trong cuộc biểu tình chống TQ ngày 10-7  —  (RFA).  – Việt Nam: Có ít nhất 10 người bị câu lưu ở Hà Nội vì biểu tình phản đối Trung Quốc    —  (RFI).  – Việt Nam giải tán cuộc biểu tình chống Trung Quốc  —  (VOA). Riêng báo “ta” ở trong nước tuyệt nhiên im như thóc!  Còn đây là báo không theo lề: Hình ảnh của những người bị bắt vì tham gia biểu tình Jul 10 (TTXVA).

- Tin nóng! Độc giả D.T. gửi audio của một diễn đàn,  phỏng vấn một người dân Hà Nội,  đã tham gia biểu tình hôm qua, bị an ninh bắt và đã được thả ra. Người này cho là có công an Trung Quốc tham gia chỉ đạo bắt người biểu tình. Một độc giả khác gửi audio, trong audio này 1 người phụ nữ trả lời về tin liên quan đếncông an Trung Quốc. Người này cũng ở Hà Nội và đã tham gia biểu tình hôm qua.

Bổ sung, 5h15′, độc giả KTS TTV: “Đúng 2 giờ sáng. Nếu quả thật có CÔNG AN TRUNG QUỐC CHỈ ĐẠO BẮT NGƯỜI BIỂU TÌNH thì ta phải xác định và phải vạch mặt trước công luận. Tôi chưa đi ngủ, nhưng tin này làm tôi không đi ngủ được nữa.”.

*
Nguyễn Xuân Diện:
Tôi chưa có cách gì để kiểm chứng việc có CÔNG AN TRUNG QUỐC CHỈ ĐẠO BẮT NGƯỜI BIỂU TÌNH,  nhưng việc có những người Trung Quốc:
- Có mặt tại khu vực vườn hoa Lenin
- Đi theo và chà trộn vào đoàn biểu tình trên đường tuần hành ra Bờ Hồ và Nhà Hát Lớn.
là hoàn toàn chính xác.

Ngày 3.7 mới rồi, khi những thanh niên tham gia biểu tình bước lên thềm Nhà Hát Lớn thì có những người Trung Quốc ngăn cản không cho lên, và anh em thanh niên phát hiện ra là người TQ, hô vang mấy câu đuổi họ đi. Đây là hình ảnh người đàn ông Trung Quốc đó, trong bức ảnh do anh Hoàng Cường chụp được vào ngày 26.6.2011.

Trân trọng đề nghị các lực lượng an ninh Hà Nội tìm hiểu rõ vấn đề này, để có cách xử lý công việc khéo léo và thích hợp.

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Một bài trả lời phỏng vấn rất hay về quan điểm của Việt Nam trước thái độ hiếu chiến của Trung Quốc

Truyền hình Trung Quốc phỏng vấn học giả Việt về tranh chấp Biển Đông

Tuần Việt Nam giới thiệu toàn văn bài trả lời phỏng vấn Đài truyền hình Phượng Hoàng (Trung Quốc) của TS Vũ Cao Phan, Phó Chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc như một góc nhìn cần tham khảo.
Tiến sĩ Vũ Cao Phan , nhà nghiên cứu quan hệ Việt - Trung, Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc đã có buổi trả lời phỏng vấn Đài Truyền  hình Phượng Hoàng (Hồng Kông, Trung Quốc) trong tư cách Cố vấn khoa học Viện nghiên cứu Trung Quốc (Viện Khoa học Xã hội Việt Nam). Một phần của bài trả lời phỏng vấn này đã được phát trong Chương trình liên tuyến "Nhất hổ nhất tịch đàm" được truyền phát đến hơn 150 quốc gia trên thế giới tối thứ bảy, 25 /6/2011.
Phía Trung Quốc luôn leo lên trước
Sự thể hiện cứng rắn gần đây của Việt Nam ở Nam Hải (Biển Đông) biểu thị một thái độ gì ?
Trả lời : Nếu chỉ nhìn vào riêng biệt các sự kiện xảy ra gần đây để đánh giá phản ứng và thái độ của Việt Nam thì sẽ  không chính xác. Phải nhìn rộng ra một chút, nhìn xa ra một chút. Vài năm gần đây ngày càng có nhiều các tàu đánh cá của phía Việt Nam bị Trung Quốc bắt giữ, tịch thu hết lưới cụ rồi đòi tiền chuộc. Như năm ngoái chẳng hạn, hàng chục tàu thuyền, hàng trăm ngư dân khu vực miền Trung bị bắt giữ. Đây vốn là vùng đánh cá truyền thống lâu đời và yên lành của ngư dân Việt Nam, bây giờ bỗng nhiên liên tục xảy ra những sự việc như vậy. Có lần tivi Việt Nam chiếu cảnh hàng trăm thân nhân của những người đánh cá đứng, ngồi lam lũ trên bờ biển khóc lóc ngóng lo chồng con trở về đã gây ra rất nhiều bức xúc trong dư luận xã hội (điều này chắc các bạn Trung Quốc không biết).
Nhà đương cục Việt Nam đã nhiều lần tiếp xúc với phía Trung Quốc về vấn đề đó nhưng hầu như không được đáp ứng. Lần này Trung Quốc hành động mạnh hơn thì phản ứng của Việt Nam cũng buộc phải mạnh hơn, không có gì quá bất thường.
Tàu hải giám Trung Quốc, đội tàu thường xuyên quấy nhiễu vùng biển Việt Nam
Trong tinh thần ấy, tôi nghĩ, phát biểu của lãnh đạo Việt Nam cũng chỉ là những phản ứng tự vệ, đâu có phải là lời lẽ đe dọa chiến tranh như các bạn vừa suy luận. Nếu người dân Trung Quốc thấy bất thường thì có lẽ là vì các bạn không biết đến các sự kiện trước đó như tôi vừa nói. Còn nếu gọi đây là một sự leo thang thì phải thấy là Việt Nam leo theo các bạn Trung Quốc. Đúng thế đấy, phía Trung Quốc luôn luôn leo lên trước.
Theo ông, tranh chấp trên Nam Hải (Biển Đông) sẽ được giải quyết bằng vũ lực hay đàm phán ?
Ở Việt Nam loại câu hỏi như thế này hầu như không được đặt ra; tôi nói hầu như nghĩa là không phải không có. Mặc dù Việt Nam đã phải đương đầu với nhiều cuộc chiến tranh suốt hơn nửa thế kỷ qua nhưng không nhiều người nghĩ đến khả năng có một cuộc chiến tranh Trung _ Việt vào lúc này vì những hòn đảo ở Biển Đông (Trung Quốc gọi là Nam Hải). Về phía cá nhân, tôi tin cuộc tranh chấp sẽ được giải quyết một cách hòa bình. Thứ nhất là vì Chính phú hai nước luôn luôn cam kết sẽ giải quyết những tranh chấp này không phải bằng vũ lực mà thông qua con đường ngoại giao, đàm phán thương lượng.
Thứ hai, cả hai nước đều đang ra sức phát triển kinh tế sau nhiều năm bị tàn phá bởi Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc và chiến tranh ở Việt Nam; và công cuộc xây dựng phát triển kinh tế này đang đạt được những kết quả khả quan, chắc là không bên nào muốn để chiến tranh một lần nữa kéo lùi sự phát triển của đất nước mình. Thứ ba, bối cảnh của một thế giới hiện đại _ tôi muốn nói đến một dư luận quốc tế đã trưởng thành _ sẽ mạnh mẽ góp sức ngăn ngừa một khả năng như vậy. Thứ tư, và điều này cũng rất quan trọng, là nếu chính phủ hai nước có nóng đầu một chút thì lý trí và tình cảm của nhân dân cả hai bên sẽ giúp cho họ tỉnh táo hơn, tôi tin như vậy. Tôi xin hỏi lại anh, chắc anh cũng không muốn có muốn một cuộc chiến tranh chứ ?
Tuy nhiên, vẫn có thể xảy ra những va chạm, xung đột nhỏ.
Bản chất của tranh chấp Trung - Việt
Bản chất của sự tranh chấp Trung _ Việt, theo ông, là vấn đề kinh tế hay chủ quyền ? Việt Nam nhìn nhận nguyên tắc "gác tranh chấp, cùng khai thác" như thế nào ?
Đây là một câu hỏi thú vị. Các sự kiện ở Biển Đông cho thấy có cả màu sắc tranh chấp về kinh tế lẫn tranh chấp chủ quyền. Quan sát khách quan thì thấy Trưng Quốc có vẻ nghiêng về lý do kinh tế, còn Việt Nam nghiêng về lý do chủ quyền nhiều hơn. Cách nhìn vấn đề như vậy sẽ giải thích được tại sao Việt Nam không mặn mà lắm với việc "gác tranh chấp, cùng khai thác". Ta thử phân tích xem tại sao nhé. Và đây là ý kiến của cá nhân tôi thôi. Lý do thứ nhất là tài nguyên thì có hạn, một khi khai thác hết rồi điều gì sẽ xảy ra ? Liên quan đến nó là lý do thứ hai : "gác tranh chấp, cùng khai thác" mà các bạn vừa nêu mới chỉ là một nửa lời căn dặn của ông Đặng Tiểu Bình mà nguyên văn là : "Chủ quyền của ta, gác tranh chấp, cùng khai thác", có đúng không ? Như thế có nghĩa là khi đã cạn kiệt tài nguyên khai thác rồi, Việt Nam chẳng còn gì và Trung Quốc thì vẫn còn cái cơ bản là "chủ quyền"! Mà những hòn đảo và vùng biển ấy đâu chỉ có giá trị về tài nguyên ?
Tôi ủng hộ việc hai nước cùng hợp tác khai thác tài nguyên ở Biển Đông nhưng ít nhất trước đó cũng phải làm sáng tỏ đến một mức độ nhất định nào đó (nếu chưa hoàn toàn) vấn đề chủ quyền.
Về câu hỏi của các bạn là bản chất của cuộc tranh chấp Việt _ Trung là gì, kinh tế hay chủ quyền thì tôi đã phát biểu như vậy. Nhưng nếu cho tôi được phát triển theo ý mình thì tôi nói rằng, bản chất của cuộc tranh chấp này là chính trị. Quan hệ Việt _ Trung không yên tĩnh đã từ mấy chục năm nay rồi và nó là một dòng gần như liên tục, trước khi xuất hiện vấn đề biển đảo những năm gần đây, có phải vậy không ? Để giải quyết nó, các nhà lãnh đạo cần phải ngồi lại với nhau, ở cấp cao nhất ấy, một cách bình đẳng, bình tĩnh, thẳng thắn và chân thành. Vấn đề hóc búa đấy. Đương đầu với sự thật không dễ dàng, nhưng sẽ dễ dàng nếu xuất phát từ thiện chí mong muốn một sự bền vững thực chất cho tình hữu nghị Việt _ Trung.
Làm gì để duy trì quan hệ hữu hảo Việt - Trung?
Theo ông, tương lai phát triển của quan hệ Trung _ Việt sẽ như thế nào ? Làm cách nào để có thể duy trì quan hệ hữu hảo giữa hai nước ?
Tôi là một người có nhiều năm công tác ở Hội Hữu nghị Việt _ Trung, có nhiều mối quan hệ gắn bó với Trung Quốc và nói một cách rất chân thành là tôi yêu Trung Quốc, khâm phục Trung Quốc và thậm chí có thể gọi là "thân Trung Quốc" cũng được. Vì thế, điều mong muốn thường trực của tôi là làm sao xây dựng được một mối quan hệ tốt đẹp, thật sự tốt đẹp giữa nhân dân hai nước. Chắc các bạn cũng muốn vậy. Nhưng có không ít việc phải làm. Có việc phải bắt đầu lại. Trước hết, như tôi đã nói là phải ngồi lại với nhau. Có vị bảo với tôi là ngồi mãi rồi còn gì. Không, ngồi như vậy chưa được, ngồi như vậy không được. Ngồi thế không phải là ngồi thẳng.
Về phần mình với mong muốn như vậy, tôi xin được gửi gắm đôi điều giống như là những lời tâm sự đến các bạn :
Thứ nhất là, vấn đề đàm phán song phương giữa hai nước. Tôi nghĩ đàm phán song phương cũng tốt, cũng cần thiết. Những nơi có tranh chấp đa phương như quần đảo Trường Sa (Nam Sa) thì cần phải đàm phán nhiều bên còn như quần đảo Hoàng Sa (Tây Sa) là vấn đề của riêng hai nước Việt Nam và Trung Quốc lại khác. Nhưng Chính phủ các bạn lại tuyên bố Hoàng Sa dứt khoát là của Trung Quốc, không phải là vấn đề có thể đưa ra đàm phán. Vậy thì còn cái gì nữa để mà "song phương" ở đây ? Chính tuyên bố ấy của Trung Quốc đã đóng sập cánh cửa "con đường song phương". Tình trạng tranh chấp Hoàng Sa rất giống với tình trạng tranh chấp của đảo Điếu Ngư, giữa Trung Quốc và Nhật Bản mà ở đấy, địa vị của Trung Quốc hoàn toàn giống như địa vị của Việt Nam ở Hoàng Sa lúc này. Chẳng lẽ Trung Quốc lại có một tiêu chuẩn kép cho những cuộc tranh chấp giống nhau về bản chất sao ?
Thứ hai là, chúng ta thường nói đến sự tương đồng văn hóa giữa hai nước như là một lợi thế cho việc chung sống hữu nghị bên nhau giữa hai dân tộc.  Điều đó đúng một phần, nhưng mặt khác, văn hóa Việt Nam, nhất là văn hóa ứng xử có sự khác biệt với lớn Trung Quốc. Nếu văn hóa ứng xử của người Trung Quốc là mạnh mẽ, dứt khoát, quyết đoán (và do đó thường áp đặt?), nặng về lý trí, thì văn hóa ứng xử của người Việt Nam là nhẹ nhàng, khoan dung, nặng về tình, ơn thì nhớ lâu, oán thì không giữ. Hình như các bạn Trung Quốc chưa hiểu được điều này ở người Việt Nam. Cần phải hiểu được như vậy thì quan hệ giữa hai bên mới dễ dàng.
Tôi có thể lấy một ví dụ. Những sự kiện ở Nam Kinh, ở Lư Cầu Kiều xảy ra đã hơn bảy chục năm rồi. Nhưng mỗi khi có vấn đề với Nhật Bản, người Trung Quốc lại xuống đường biểu tình, đầy căm thù nhắc lại những sự kiện ấy. Người Việt Nam thì không như vậy. Phát xít Nhật đã góp phần gây ra nạn đói giết chết hàng triệu người Việt Nam năm 1945, và trong cuộc chiến tranh Việt Nam 1965 - 1975, người Mỹ, người Hàn Quốc đã gây rất nhiều tội ác đối với nhân dân Việt Nam. Nhưng sau chiến tranh, chính những người lính các nước này khi trở lại Việt Nam đã rất ngạc nhiên bắt gặp những nụ cười niềm nở thân thiện của người dân. Có lẽ nhờ thái độ, cách ứng xử đó của người Việt Nam chăng mà Mỹ, Nhật, Hàn cuối cùng đã trở thành những đối tác kinh tế và thương mại lớn, và là những nước viện trợ hàng đầu cho Việt Nam sau chiến tranh ? Nói như thế vì tôi thấy rằng, cách ứng xử nặng nề của phía Trung Quốc đối với Việt Nam đã và đang đẩy những người Việt Nam vốn rất yêu quý Trung Quốc ra xa các bạn, chứ không phải là Việt Nam cố đi tìm những liên minh ma quỷ để chống Trung Quốc.
Lấy thêm một ví dụ nữa nhé! Bây giờ chúng ta đã có thể hiểu bản chất sự kiện (cũng có thể gọi là cuộc chiến tranh) tháng 2/1979 rồi. Người Việt Nam đã muốn quên đi, và khi tiếp xúc với các bạn Trung Quốc vẫn luôn giữ một sự niềm nở chân tình. Trái lại người Trung Quốc rất hay nói đến sự kiện đó. Các bạn biết không, năm 2009, tôi chẳng để ý đó là năm gì, giở báo, mạng của các bạn mới biết là đã 30 năm kể từ 1979. Không phải chỉ vào tháng 2 đâu mà suốt cả năm 2009 người ta nói về sự kiện này. Hàng mấy trăm bài viết, nhiều bài trên mạng mà nhìn vào chỉ muốn khóc. Lời lẽ thật tàn tệ. Thôi, cho chuyện này qua đi ...
Để Biển Đông không nổi sóng, các bên cần thẳng thắn và thiện chí.
Thứ ba là, quan hệ giữa hai nước chúng ta thậm chí phải trở nên đặc biệt vì chúng ta có sự tương đồng văn hóa, lịch sử, là láng giếng không thể cắt rời, từng hoạn nạn có nhau (bản thân  tôi là một người lính trong chiến tranh Việt Nam, tôi không thể nào quên sự giúp đỡ chí tình của nhân dân Trung Quốc về cả vũ khí, lương thực mà mình trực tiếp được sử dụng). Hai nước chúng ta lại đang cùng cải cách mở cửa, phát triển kinh tế. Chừng ấy lý do là quá đủ để quan hệ này trở nên hiếm có, trở nên đặc biệt. Tôi nói như vậy là muốn phát biểu thêm rằng, hai nước còn một lý do tương đồng nữa là cùng thể chế chính trị, cùng ý thức hệ, điều hay được người ta nhắc đến.
Nhưng theo ý kiến cá nhân tôi - của riêng tôi thôi nhé - thì không cần nhấn mạnh điểm tương đồng này. Nó tồn tại như một điều kiện, một lý do thế thôi, không cần nhấn mạnh như cách hai nước vẫn làm. Giữa các nước có cùng ý thức hệ kiểu này vẫn xảy ra xung đột, chiến tranh vì quyền lợi quốc gia như chúng ta đã biết đấy thôi. Thực tế là quyền lợi quốc gia cao hơn ý thức hệ. Chúng ta nên thẳng thắn nhìn nhận vậy để khỏi dối lòng nhau. Hơn nữa, giả dụ một ngày nào đó một trong hai nước chúng ta có một thể chế chính trị khác thì sao, chúng ta lúc ấy còn cần duy trì quan hệ láng giềng tốt nữa không ? Vẫn cần chứ, rất cần. Vậy thì ...
Tôi rất sẵn lòng cùng các bạn làm tất cả những gì để hai dân tộc Việt Nam và Trung Hoa đã hiểu biết càng hiểu biết nhau hơn nữa, đã gần gũi càng gần gũi nhau hơn nữa. Cám ơn Đài Truyền hình Phượng Hoàng đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn này.
Trả lời phỏng vấn báo chí về việc Thời báo Hoàn Cầu của Trung Quốc đưa bài bình luận với những lời lẽ không chính đáng, mang tính chất đe dọa về vấn đề biển Đông, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga cho biết:
"Quan điểm của Việt Nam về vấn đề này là hết sức rõ ràng. Việt Nam chủ trương giải quyết mọi vấn đề, trong đó có vấn đề biển Đông bằng các biện pháp hòa bình, thông qua đối thoại và trên cơ sở luật pháp quốc tế. Thời báo Hoàn cầu đã đưa ra những bình luận thiếu thiện chí, không đúng với sự thật, và điều này hoàn toàn ảnh hưởng tiêu cực đến quan hệ hai nước, gây ra những tổn thương về tình cảm cho nhân dân Việt Nam.
Tôi nghĩ rằng Thời báo Hoàn cầu cũng chỉ là tiếng nói của một nhóm người nhất định, chứ không phải đại diện cho nhân dân Trung Quốc. Tôi tin rằng nhân dân Trung Quốc cũng như nhân dân các nước trong khu vực và trên thế giới đều không thể đồng tình và chia sẻ với những bình luận thiếu thiện chí như vậy của Thời báo Hoàn cầu".
"Về phía Việt Nam, chúng ta bao giờ cũng nói rất rõ ràng về chủ trương giải quyết các vấn đề bằng biện pháp hòa bình, thông qua thương lượng trên cơ sở luật pháp quốc tế. Việt Nam luôn chủ trương phát triển quan hệ hợp tác hữu nghị truyền thống với nhân dân Trung Quốc. Hai nước đang xây dựng quan hệ đối tác chiến lược toàn diện, nhân dân hai nước cũng như hai Đảng, hai nhà nước đều rất nỗ lực phát triển mối quan hệ vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, ổn định trong khu vực và trên thế giới.
Tôi tin rằng những bình luận thiếu thiện chí của tờ Thời báo Hoàn cầu đã không đáp ứng lợi ích và nguyện vọng của nhân dân 2 nước" - bà Nga nói.

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Tiếng nói chính nghĩa về chủ quyền biển đảo củaViệt Nam sẽ đến với nhân dân thế giới

Nguồn: ĐĐK http://www.baomoi.com/Home/TheGioi/daidoanket.vn/Tieng-noi-chinh-nghia-ve-chu-quyen-bien-dao-cuaViet-Nam-se-den-voi-nhan-dan-the-gioi/6512321.epi
Những tin vui xung quanh vấn đề Biển Đông từ nước ngoài liên tiếp dội về Việt Nam trong mấy ngày qua.
 
 
Chủ quyền biển đảo của Việt Nam được sự ủng hộ của Công Luận
Ảnh: HỒNG SÂM
 
Nghe rằng, sáng 20-6-2011, tại Hội thảo quốc tế ở Washington với chủ đề "An ninh hàng hải tại khu vực Biển Đông”, sau khi GS Tô Hạo - Phó Giám đốc Trung tâm nghiên cứu quốc tế của Đại học Ngoại giao Bắc Kinh có tham luận trình bày quan điểm và chủ trương của Trung Quốc ở Biển Đông, các học giả và chính khách quốc tế tại Hội thảo đã "chất vấn” và "chỉnh huấn” vị giáo sư nguời Trung Quốc. Đã có lúc, GS Tô Hạo phải kêu lên: "Tôi không phải là người phát ngôn của Trung Quốc”. Các học giả đều cho rằng Trung Quốc là nguyên nhân gây bất ổn trong khu vực và bản đồ đường yêu sách 9 đoạn hình chữ U của Trung Quốc là "yêu sách tham lam, thiếu căn cứ”, "không dựa trên luật pháp quốc tế”. Cách giải thích luật quốc tế của Trung Quốc làm cản trở tự do hàng hải, tạo nên cuộc chiến pháp lý ở Biển Đông. "Cách hiểu của Trung Quốc về luật quốc tế sẽ làm xói mòn nguyên tắc lâu nay về tự do lưu thông hàng hải - vặn méo nó từ một khái niệm thúc đẩy đi lại mở sang một khái niệm hạn chế đi lại” (Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain). Hội thảo đã bác bỏ lập trường Trung Quốc về Biển Đông.
Đơn cử như, bà Bonner Glaser, Giám đốc Ban Trung Quốc của CSIS đã "kết tội” Trung Quốc vi phạm Tuyên bố Ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC). Trong bài phát biểu cuối ngày thảo luận đầu tiên (20-6), Thượng nghị sĩ John McCain chỉ rõ: "Một trong những lực lượng chính làm cho các căng thẳng trên Biển Đông trầm trọng hơn và làm cho giải pháp hòa bình của các tranh chấp này khó khăn hơn để đạt được, đó là hành vi hung hăng của Trung Quốc và việc đòi chủ quyền lãnh thổ vô căn cứ mà họ tìm cách theo đuổi”. Vị Thượng nghị sĩ Mỹ cho rằng: "Mỹ có lợi ích quốc gia trong việc duy trì một cân bằng chiến lược phù hợp ở khu vực quan trọng này” nên Mỹ cần hỗ trợ các nước ASEAN tăng cường sức mạnh hải quân. Theo đó, Mỹ cần giúp ASEAN "xây dựng khả năng phòng thủ và phát hiện trên biển, để phát triển và triển
khai các hệ thống cảnh báo sớm và tàu an ninh hàng hải”. Đồng thời, Mỹ và ASEAN cần "tăng các hoạt động tập trận chung, tạo nên bức tranh về hoạt động chung ở Biển Đông để có thể đáp trả lại bất kì mối đe dọa nào”. Ông kêu gọi "ASEAN cần tạo thành một mặt trận thống nhất” vì "Trung Quốc muốn chia rẽ các nước ASEAN, để các nước đối đầu với nhau”.
Rất vui mừng khi thấy các học giả và chính khách quốc tế đã sáng suốt và dũng cảm nhìn nhận về vấn đề Biển Đông. Họ đã chỉ ra nguyên nhân thật sự của những căng thẳng ngày càng gia tăng trên Biển Đông. Họ bác bỏ lập trường Trung Quốc về Biển Đông, lên án yêu sách đường lưỡi bò phi lý tức là bảo vệ chính nghĩa, bảo vệ cơ sở pháp lý về chủ quyền biển của Việt Nam.
Lại nghe, trước hàng loạt thư kiến nghị của các nhà khoa học Việt Nam về một bài báo của một nhóm tác giả người Trung Quốc, Ban Biên tập Tạp chí khoa học quốc tế về Quản lý chất thải cho biết sẽ cho đăng lời đính chính trong số tạp chí tới: "Tổng biên tập đang ưu tiên xem xét việc này và sẽ cho đăng tải trong số tới của tờ báo nói rõ bản đồ Trung Quốc được đăng tải trong bài báo là một thông tin không chính xác...”.
Chuyện rằng, sau khi bài báo với tiêu đề "Thu gom phân loại chất thải rắn đô thị tại nguồn: Một phân tích so sánh” (Municipal solid waste source- separated collection in China: A comparative analy- sis) được đăng tải (ngày 19-4-2011) trên Tạp chí Quản lý chất thải (Journal of Waste Management- Italy), các nhà khoa học Việt Nam đã có phản ứng mạnh mẽ về việc các tác giả Trung Quốc chú thích sai sự thật về bản đồ Trung Quốc có liên quan đến chủ quyền Việt Nam. Theo đó, trang số hai của bài báo (trang 1674 Tập 31, số 8 (8-2011)), các tác giả Trung Quốc đã sử dụng một ảnh minh họa thể hiện rõ đường đứt khúc hình chữ U - cái mà Trung Quốc gần đây dùng để tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông. Sự nghiêm trọng ở chỗ, đây là lần đầu tiên đường chữ U (hay còn gọi là "đường lưỡi bò”) được vẽ một cách chính thống trên tạp chí khoa học. Bài báo thực chất chỉ để một số thành phố trong khu vực nghiên cứu thử nghiệm của Trung Quốc nhưng lại chèn đường lưỡi bò ở phía dưới. Cái đường lưỡi bò, theo GS.TSKH Nguyễn Đăng Hưng (Việt kiều Bỉ) là "Không ăn nhập gì với nội dung bài báo nhưng họ cố tình qua mặt mọi người để chính thức hoá sự kiện chiếm đoạt của họ”. "Rõ ràng đây là bước đi có chủ ý của Trung Quốc lấn dần từng bước với mục đích tranh thủ sự đồng tình của cộng đồng quốc tế” - TS Tô Văn Trường, nguyên Viện trưởng Viện quy hoạch thủy lợi miền Nam nhận xét.
Thật tự hào khi thấy các nhà khoa học Việt Nam ở trong và ngoài nước cùng nhau hợp lực đấu tranh thành công với ý đồ của 4 nhà khoa học Trung Quốc. "Việc tuy nhỏ nhưng thể hiện sự phản ứng nhanh nhạy, kịp thời kết hợp hiệu quả giữa các nhà khoa học Việt Nam ở trong và ngoài nước để bảo vệ lãnh thổ của quốc gia” - TS Tô Văn Trường nhận xét.
Qua hai sự kiện trên, chúng ta nhận thấy các nhà khoa học Việt Nam, các học giả quốc tế, các chính khách quốc tế vì tinh thần khoa học đã cùng nhau bảo vệ lẽ phải, đấu tranh với sự sai trái, góp sức cùng toàn thể dân tộc Việt Nam bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông. Đúng là "Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”. Khi giới học giả Việt Nam và quốc tế cùng lên tiếng về những "sự cố” do Trung Quốc gây ra, những hiệu quả tích cực đã nhanh chóng mang lại. Thiết nghĩ, nếu có mười, hai mươi cuộc hội thảo như cuộc hội thảo về an ninh hàng hải tại khu vực Biển Đông vừa rồi, nếu không dừng lại ở mức hàng chục mà là hàng trăm, hàng nghìn học giả và chính khách cùng lên tiếng, những hiệu quả thu được sẽ còn nhiều hơn nữa và tiếng nói chính nghĩa về chủ quyền biển đảo của Việt Nam sẽ đến với nhân dân thế giới sâu rộng hơn nữa.
NGÔ QUANG CHÍNH

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

NGƯỜI VIỆT Ở PARI BIỂU TÌNH ÔN HÒA PHẢN ĐỐI TRUNG QUỐC


Nguồn: Blog Nico, Phạm Viết Đào

Bình luận nhanh của Phamvietdao.net: Blog Nico này xinh ra phết, Nico mà lại không xuống tóc thế mới tài....

                                                   Blog Nico...
Dưới tháp Effeil hôm nay, cờ đỏ sao vàng chiếm lĩnh quảng trường Trocadéro. Sôi động tiếng hô khẩu hiệu: «Việt Nam - hòa bình! Trung Quốc – hãy để chúng tôi yên! » bằng ba tiếng Việt-Anh-Pháp thu hút sự chú ý của khách thế giới đang mùa du lịch.
«Phản đối trong ôn hòa, tránh mọi kích động, để thế giới nhìn vào sự đúng mực của dân tộc Việt Nam», đó là thông điệp của Hội Việt kiều yêu nước cùng Hội sinh viên Việt Nam gửi qua internet kêu gọi biểu tình.
Gần 400 người Việt tại Pháp, đông đảo sinh viên và bạn bè Pháp tới từ nhiều tỉnh, được sự trợ giúp kín đáo của lực lượng an ninh Pháp, giương cao cờ, hòa giọng quốc ca!.
Chúng tôi chỉ được phép biểu tình trong vòng một giờ : Từ 18h30 đến 19h30 (giờ Pháp). Một giờ ngắn ngủi, để cho bạn bè Pháp và các tổ chức quốc tế biết hơn về hành động xâm lấn lãnh hải của Trung Quốc tại Việt Nam khi mà truyền thông Pháp còn dè dặt thông tin.
Chúng tôi muốn những ai, đã là người Việt, dù ở trận tuyến nào, cũng hãy cùng chung vai làm điều gì cho Tổ Quốc.
Và chúng tôi, những người đang biểu tình tại Paris, muốn nói với đồng bào Việt Nam yêu quý, giờ phút này, dù ở rất xa, trái tim mỗi chúng tôi song hành nhịp đâp cùng Tổ Quốc! Như lá mới hướng về cội, như nước chảy về nguồn.
alt
Quảng trường Trocadéro

alt

alt

alt
alt
Cùng các bạn sinh viên

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

Có thật là Việt Nam – Trung Quốc có nhiều nét tương đồng về lịch sử và có truyền thống hữu nghị lâu đời?

Nguồn: blog tranminhquan

Trong bài “Hình ảnh 2 tàu Hải quân Việt Nam cập cảng Trung Quốc” đăng trên VTC News ngày 21/06/2011 (và rất nhiều báo khác đưa tin về cuộc gặp này) có đoạn “Đại tá Nguyễn Văn Kiệm khẳng định: Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng có nhiều nét tương đồng về lịch sử, văn hóa, chính trị; nhân dân hai nước có truyền thống hữu nghị từ lâu đời, tình hữu nghị ấy đang được Đảng, Nhà nước và Quân đội, Hải quân hai nước giữ gìn, vun đắp để hy vọng phát triển tốt đẹp”.
Thú thật rằng khi đọc những khẳng định trên đây của ông Đại tá Nguyễn Văn Kiệm nhiều người sẽ không có gì quá bất ngờ. Bởi vì những câu nói đại loại như thế về mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc mỗi khi diễn ra một sự kiện giao lưu nào đó đều nghe rất giống nhau. Đó là: có nhiều nét tương đồng về lịch sử, văn hóa; có truyền thống hữu nghị lâu đời, … Điểu này đã khiến không ít người hiểu nhầm. Một nhầm lẫn tai hại.
Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng “núi liền núi, sông liền sông” thì không có gì để tranh cãi. Nhưng cũng chính vì là láng giềng mà lịch sử đã ghi lại con dân nước Việt đã hàng nghìn năm phải sống kiếp nô lệ dưới ách đô hộ giặc Tàu. Và đến hôm nay, nguy cơ ấy vẫn chưa hề chấm dứt khi ngoài biển Đông, người Trung Quốc vẫn đang hăm he xâm lấn lãnh hải của Việt Nam. Lịch sử đã chứng minh người Trung Quốc chưa bao giờ từ bỏ tham vọng xâm lăng nước khác.
Trãi qua hơn 4.000 năm dựng nước và giữ nước, phần lớn thời gian này cho thấy Việt Nam và Trung Quốc chưa bao giờ có những nét tương đồng về lịch sử. Có chăng sự tương đồng chỉ bắt đầu khi tại Trung Quốc và khu vực Đông Nam Á xuất hiện dấu chân của chủ nghĩa đế quốc phương Tây vào giữa thế kỷ XIX. Còn trước đó, làm sao có sự tương đồng khi một bên là người luôn luôn có ý định thôn tính nước khác là Trung Quốc và một bên thì luôn phải chống đỡ, chiến đấu chống họa xâm lăng từ phương Bắc là Việt Nam.
Vậy thử hỏi lịch sử Trung Hoa gắn liền với chủ nghĩa bành trướng còn Việt Nam thì luôn trong tư thế phải chống trả thì đâu là nét tương đồng?
Về văn hóa thì sự tương đồng cũng chỉ là hệ quả của hàng nghìn năm người dân Việt Nam phải sống dưới ách thống trị, đô hộ của giặc Tàu. Do đó, khi nhắc đến sự tương đồng về văn hóa trong mỗi dịp giao lưu giữa nào đó giữa hai đoàn của hai nước Việt – Trung cũng chính là sự thừa nhận sự thống trị về văn hóa. Việc này chẳng khác nào đã đánh giá thấp vai trò các cuộc khởi nghĩa của những người con nước Việt đã anh dũng đánh đuổi quân xâm lược.
Nếu không phải chịu ách đô hộ nghìn năm thì chưa chắc văn hóa Việt – Trung có nhiều nét tương đồng.
Còn về tình hữu nghị cũng vậy. Khẳng định rằng nhân dân hai nước có truyền thống hữu nghị lâu đời xem ra không chính xác. Tình hữa nghị phải xuất phát từ hai phía, trong khi nhân dân Việt Nam luôn muốn sống hòa thuận với các nước láng giềng nhưng lịch sử đã cho thấy, người Trung Hoa đâu chịu sống thuận hòa. Họ luôn cho mình là trung tâm của vũ trụ, là thiên tử, … họ nghĩ rằng họ có nhiệm vụ đi “ban phát” sự an nguy cho các nước láng giềng.
Trong chừng ấy năm hình thành và phát triển của đế chế Trung Hoa, người Trung Hoa đã mang đến biết bao tình hữu nghị bằng xương máu của dân tộc khác, trong đó nhiều nhất có lẽ là con dân nước Việt. Vậy tình hữa nghị được xem là lâu đời đó là gì? Lấy gì để chứng minh, để thuyết phục?
Trong bất kỳ một cuộc gặp mang tính xã giao nào cũng vậy, dành những lời lẽ có cánh cho nhau là điều bình thường, đó cũng là cách mà cả thế giới đang thực hiện. Nhưng dù gì đi nữa thì lịch sử, văn hóa của những quốc gia liên quan cần được tuyệt đối tôn trọng.
Khi điểm tin này, Anh Ba Sàm đã bình luận rằng “Thiết tưởng dẫu cho tay đại tá ngô nghê đó có thở ra những câu nói lạc lõng như vậy vào lúc này, thì những kẻ có trách nhiệm ở VTC cũng không đến nỗi đần độn và vô trách nhiệm mà đăng lại như vậy. Nhưng thật đáng tiếc!” Bình luận này không còn gì để bình luận chỉ trừ một điều là có lẽ không riêng gì lúc này mà mọi lúc khác nữa, cần dứt bỏ lối khẳng định xem thường lịch sử này.
  • Trần Minh Quân

Showbiz đã lên tiếng bảo vệ chủ quyền

Nguồn: giáodục.net
Thứ tư, 22 Tháng 6 2011 07:15

(GDVN) - Vụ việc tàu Trung Quốc liên tục xâm phạm chủ quyền Việt Nam và cắt cáp thăm dò của tàu dầu khí thời gian qua đã gây ra bức xúc vô cùng lớn với dư luận không chỉ trong nước mà trên trường quốc tế. Chính trong bối cảnh này, hơn ai hết, mỗi người Việt Nam đã cảm nhận được rõ ràng và sâu sắc tình yêu quê hương đất nước vốn ẩn sâu trong trái tim mình, mà trong đời sống bận rộn bình thường không có cơ hội được bộc lộ.

Riêng trong giới showbiz Việt, những vụ việc của nhiều cá nhân tài ít... scandal nhiều đã khiến dư luận nhiều lúc có cái nhìn không thiện cảm với người làm nghệ thuật. Còn thực tế, đa phần họ đã đập cùng nhịp trái tim với đồng bào trong những sự kiện vừa qua. Trò chuyện với phóng viên báo điện tử Giáo dục Việt Nam, Hoa hậu Ngọc Hân bày tỏ: Nếu Tổ quốc cần, chị sẵn sàng gánh trên vai trách nhiệm của một thanh niên Thủ đô, sẵn sàng sống gian khổ như thế hệ cha anh đi trước để giữ gìn hòa bình, bình yên cho đất nước.

Hoa hậu Ngọc Hân sẵn sàng cống hiến hết mình cho đất nước.
Hoa hậu Ngọc Hân sẵn sàng cống hiến hết mình cho đất nước.

 
 
- Chị nghe tin tàu Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam để cắt cáp tàu thăm dò dầu khí trong hoàn cảnh nào?  Cảm xúc khi đó ra sao? 

Tôi đọc thông tin vùng biển Việt Nam bị Trung Quốc xâm phạm qua báo chí, truyền hình. Và tôi nghĩ rằng, khi chủ quyền đất nước bị xâm phạm, mỗi người dân Việt Nam đều bị tổn thương nặng nề. Tất nhiên, cùng với sự tổn thương đó là nỗi lo âu, mong muốn tìm ra những giải pháp bảo vệ đất nước.

- Người ta vẫn nói, giới nghệ sỹ, người đẹp hoạt động trong showbiz thường chỉ mải miết chạy show kiếm tiền, lo hưởng thụ mà bàng quan với chuyện thời sự đất nước. Chuyện đó liệu có chính xác?


Theo tôi, bất cứ ai là công dân Việt Nam, sinh ra và lớn lên trong một đất nước hòa bình, phát triển từng ngày, hẳn luôn quan tâm đến tình hình của đất nước. Bởi đơn giản, dù hoạt động ở bất cứ lĩnh vực, ngành nghề nào, đều cần dựa trên cơ sở ổn định và bình yên.

Có thể một số hoạt động trong giới showbiz mang tính bề nổi, nhưng khách quan mà nói, nếu đất nước bị tổn thương thì tôi tin chắc họ sẽ đặt trách nhiệm của một công dân của mình lên trên hết.
Là một người con của Thủ đô Hà Nội, khi cần tôi sẵn sàng sống, chịu khổ như thế hệ cha anh đi trước từng quên mình giữ gìn sự bình yên cho đất nước. Dù chỉ là phận nữ, nhưng tôi không ngại nếu phải làm bất cứ việc gì, dù nó khó khăn vất vả đến đâu. Tôi tự hào là một người phụ nữ Việt Nam - với truyền thống chịu thương chịu khó, sẵn sàng hi sinh tất cả vì gia đình, vì quê hương đất nước.
alt
 
Ngọc Hân sẵn sàng ra đảo Trường Sa, nếu có cơ hội.
 
Ngọc Hân luôn mong có ngày được ra Trường Sa.
 

- Như chị nói, mỗi người Việt Nam đều yêu nước theo một cách riêng của bản thân. Là một Hoa hậu, tình yêu nước trong chị được thể hiện như thế nào?

Mỗi con người sinh ra, lớn lên tự thân đã được hun đúc lòng tự hào dân tộc. Vì vậy, tình yêu đất nước đã trở thành hơi thở, máu thịt của bất cứ người dân Việt Nam nào. Mỗi ngày qua đi, được sống trong một đất nước bình yên, được tận hưởng hơi thở của sự tự do và tự chủ, thì thế hệ trẻ chúng tôi đều biết ơn sự hy sinh của nhiều thế hệ cha anh đi trước.
Với cá nhân tôi, tôi sẵn sàng thể hiện tình yêu Tổ quốc với trách nhiệm cao nhất của một công dân Việt Nam. Một đất nước luôn cần có thế hệ công dân trẻ, đầy đủ kiến thức, sự nhiệt huyết và lòng quả cảm, tôi sẵn sàng hi sinh khi non sông lên tiếng gọi.
- Hiện tại chị đang tham gia hoạt động nào của các tổ chức dành cho thanh niên, những người trẻ tuổi? 
Tôi hiểu rất rõ vai trò của một người thanh niên đối với đất nước và tôi thích được tham gia vào những hoạt động xã hội. Vì vậy, tôi thường tham gia nhiều sinh hoạt với vai trò là đoàn viên Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, công dân trẻ của Thủ đô, chẳng hạn như chiến dịch về An toàn giao thông, biến đổi khí hậu toàn cầu, về môi trường và những chương trình với nạn nhân chất độc màu da cam…
- Nếu cán bộ chiến sĩ ngoài Trường Sa muốn chị ra thăm đảo, giao lưu, động viên tinh thần, chị sẵn lòng vượt sóng gió ra khơi chứ? 
Chưa từng một lần được thăm Trường Sa, tôi chỉ biết Trường Sa qua báo chí, truyền hình. Quả thật, tôi luôn mong muốn có một ngày được đến đó. Nếu có cơ hội đến thăm Trường Sa, gặp gỡ các chiến sĩ và nhân dân trên đảo, được làm điều gì đó có ý nghĩa cho các anh thì đó sẽ là niềm vinh dự lớn với tôi.
- Theo chị, giới nghệ sỹ, người nổi tiếng hiện nay có nên tập hợp thành một tổ chức, định kỳ ra thăm chiến sĩ đang canh giữ biển đảo?

Đúng, tôi ủng hộ điều này! Đồng thời, nghĩ rằng, cần có một tổ chức đứng ra làm việc đó. Tôi tin, các nghệ sỹ trẻ rất sẵn lòng với những chuyến đi mang nhiều ý nghĩa như thế.
Văn Trinh

Trung Quốc xuyên tạc sự thật và hăm dọa dân tộc Việt Nam

Nguồn Đại Đoàn Kết
Ngày 11-6 vừa qua, Thời báo Hoàn cầu (Trung Quốc) đã phát đi một bài xã luận đầy lời lẽ xuyên tạc thực chất của vụ việc và xuyên tạc phản ứng chính đáng của Việt Nam dưới đầu đề "Cứng rắn với Trung Quốc không thể mang lại lợi ích gì cho Việt Nam”.
Để dư luận ở Việt Nam và Trung Quốc cũng như ở khu vực và trên thế giới hiểu đúng sự việc, thiết nghĩ cũng cần nói lại đôi điều.


2 trong số 3 tàu hải giám Trung Quốc đã
xâm phạm lãnh hải Việt Nam, lao vào cắt cáp và cản trở
hoạt động của tàu Bình Minh 02
 ngày 26-5-2011
Năm nay vừa tròn 20 năm hai nước Việt Nam và Trung Quốc chính thức bình thường hóa quan hệ với nhau sau những năm tháng sóng gió. Một trong những nguyên tắc cơ bản hai bên đã thỏa thuận là "khép lại quá khứ, hướng tới tương lai”, xây dựng mối quan hệ "láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”, trở thành "láng giềng tốt, anh em tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”. Hơn thế nữa, gần đây hai nước còn thỏa thuận xây dựng mối quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện. Đó là những tài sản quý giá, phải mất bao nhiêu công sức mới tạo dựng được và phía Việt Nam hết sức trân trọng giữ gìn.

Tiếc rằng, một số sách báo và báo mạng ở Trung Quốc không biết vì lẽ gì không ngớt đưa ra những bài không thiện chí, xuyên tạc về Việt Nam và mối quan hệ Trung-Việt. Tình hình này càng rộ lên sau hai sự việc liên tiếp trong chỉ có hai tuần lễ là vụ tầu hải giám của Trung Quốc vô cớ xông vào cắt phá cáp thăm dò địa chấn của tàu Bình Minh 02 và dưới sự yểm trợ của tàu ngư chính, tàu cá Trung Quốc phá hoại tuyến cáp của tàu Viking II đang hoạt động khảo sát trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam. Trong số những tờ báo ấy, Thời báo Hoàn cầu của Trung Quốc "lớn tiếng” nhất. Ngày 11-6 vừa qua, Thời báo này đã phát đi một bài xã luận đầy lời lẽ xuyên tạc thực chất của vụ việc và xuyên tạc phản ứng chính đáng của Việt Nam dưới đầu đề "Cứng rắn với Trung Quốc không thể mang lại lợi ích gì cho Việt Nam”.

Để dư luận ở Việt Nam và Trung Quốc cũng như ở khu vực và trên thế giới - đang rất lo ngại về những hành vi của Trung Quốc trên Biển Đông - hiểu đúng sự việc, thiết nghĩ cũng cần nói lại đôi điều.



Đoạn cáp của tàu Bình Minh 02 bị
tàu hải giám Trung Quốc cắt ngày 26-5-2011

Bài xã luận nói Việt Nam "đe dọa”, "dọa dẫm” Trung Quốc thì thật nực cười vì đâu phải tàu Việt Nam lao vào tàu Trung Quốc mà là ngược lại. Hành vi của tàu Trung Quốc không chỉ là "đe dọa” hay "dọa dẫm” mà là hành vi khiêu khích, gây hấn như luật pháp và thông lệ quốc tế đã định nghĩa rõ. Đó là chưa kể hàng loạt bài trên báo in và báo mạng ở Trung Quốc đã dồn dập tung ra những lời lẽ hằn học, ngỗ ngược, xúc phạm sâu sắc lòng tự trọng của nhân dân Việt Nam và chắc là cũng rất xa lạ với người dân Trung Quốc. Những lời lẽ như vậy thật không phù hợp chút nào với cách hành xử giữa các nước văn minh chứ chưa nói đến hai nước XHCN với nhau. Bài xã luận của Thời báo Hoàn Cầu ngày 11-6 đầy rẫy những lời hăm dọa như: phía Việt Nam "dường như hoàn toàn không đếm xỉa đến những phản ứng mà Trung Quốc có thể đưa ra”, "nếu dùng biện pháp chiến tranh để giải quyết tranh chấp lãnh thổ, Việt Nam sẽ đều thất bại...” (nhân đây, tuy rất không muốn nhưng buộc phải nhắc lại những sự kiện năm 1974 quân đội Trung Quốc tiến đánh Hoàng Sa, năm 1979 tiến hành chiến tranh biên giới, năm 1988 tiến đánh một số đảo ở Trường Sa để thấy rõ ai là người chẳng những hay đe dọa mà còn dùng biện pháp chiến tranh trong quan hệ Trung-Việt). Nhân dân Việt Nam đã phải bỏ ra hàng mấy chục năm đấu tranh chống ngoại xâm, nay thiết tha mong có hòa bình, ổn định để phát triển đất nước, lẽ nào lại muốn gây hấn với bất kỳ ai, nếu độc lập không bị đe dọa, chủ quyền không bị chà đạp.

Chính hành vi ngỗ ngược của tàu hải giám Trung Quốc và những bài đại loại như xã luận ngày 11-6 của Thời báo Hoàn cầu đã làm cho những cảm giác của người dân Việt Nam đối với Trung Quốc (không phải với nhân dân Trung Quốc nói chung) bị xói mòn, chứ không phải là "người dân Trung Quốc khi nhìn thấy các kiểu thể hiện của Việt Nam thông qua tin tức báo chí thì những cảm giác tốt đẹp của họ về Việt Nam tích lũy trong những năm qua gần như đã tiêu tan hết” như Thời báo Hoàn cầu viết.

Một mệnh đề được tác giả bài xã luận nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại là mối quan hệ giữa "nước lớn” và "nước nhỏ”. Trên thực tế, quả thật cũng có nước lớn và nước nhỏ. Song trong quan hệ quốc tế thì mọi quốc gia đều bình đẳng – một điều chính Trung Quốc cũng hay rao giảng. Hành vi ứng xử của phía Trung Quốc trong những ngày qua rõ ràng không phản ánh, hay nói đúng hơn là đi ngược lại chủ trương "tôn tiểu” mà bài báo nói tới; hơn thế nữa còn lộ rõ thái độ lấn lướt theo kiểu nước lớn – một điều đang gây lo ngại trong dư luận khu vực và quốc tế, làm ảnh hưởng xấu tới hình ảnh một nước Trung Hoa "trỗi dậy hòa bình”.

Bài xã luận còn suy luận rằng, sự phản ứng chính đáng của phía Việt Nam dường như do áp lực nội bộ, cổ vũ tinh thần trong nước, tăng cường sự chú ý của cộng đồng quốc tế..., phản ứng chủ nghĩa dân tộc, gây nên sự đối lập giữa nhân dân hai nước... Gốc gác của vấn đề chính là nằm ở sức ép của phía Trung Quốc thông qua hành vi ngang ngược, chà đạp luật pháp và thông lệ quốc tế của tàu thuyền Trung Quốc trên Biển Đông. Bất kỳ một người Việt Nam nào cũng đều bất bình; bất luận người nào có lương tri trên thế giới cũng đều lo ngại. Trong quan hệ giữa các quốc gia thời hiện đại không thể hành xử theo kiểu cứ lấn lướt rồi buộc đối phương câm lặng theo kiểu "trùm chăn mà đánh” được! Thử hỏi, tác giả bài xã luận của Thời báo Hoàn cầu sẽ hành xử ra sao nếu tàu nước ngoài xông vào cắt cáp của tàu địa chấn Trung Quốc đang hoạt động bình thường trong vùng đặc quyền kinh tế thực sự của Trung Quốc đúng theo luật pháp quốc tế (chứ không phải cái đường 9 đoạn tự dựng lên ở cách xa bờ biển Trung Quốc hàng ngàn dặm)? Trung Quốc đã từng bị nước ngoài xâm lấn, người dân Trung Quốc đã từng bị hạ nhục. Vì vậy, chắc rằng họ có thể hiểu nỗi bất bình của người dân Việt Nam.



Vị trí tàu Bình Minh 02 bị tàu hải giám Trung Quốc cắt cáp 
cách Mũi Đại Lãnh, tỉnh Phú Yên, Việt Nam 120 hải lý ngày 26-5-2011 

Bài xã luận đánh giá rằng, "Hà Nội đang có bước thụt lùi trước những kinh nghiệm thành công về giải quyết vấn đề trên bộ và phân định Vịnh Bắc Bộ, đang đưa hai nước quay lại con đường đọ sức giữa cứng rắn và cứng rắn”. Có lẽ chẳng cần tốn lời bác bỏ luận điệu nực cười như vậy. Cho nên, chỉ cần thay chữ "Hà Nội” bằng chữ "Bắc Kinh” là đủ! Thật đáng tiếc, trong hai chục năm qua đã phải bỏ ra biết bao công sức mới khép lại được quá khứ bất hạnh, tạo dựng được mối quan hệ hợp tác mới, thế mà hành vi quá khích của tàu Trung Quốc đã đẩy quan hệ hai nước giật lùi! Tác giả bài xã luận của Thời báo Hoàn cầu đã kết thúc bài báo bằng câu: mời các ngươi hãy xem lại lịch sử đi. Đúng vậy! Hãy xem lại lịch sử mấy ngàn năm sống bên cạnh nhau để ứng xử sao cho phải đạo là hai nước láng giềng hữu hảo!

Ứng xử sao cho đúng là hai nước láng giềng hữu nghị, đó là mong mỏi chân thành của mỗi người dân Việt Nam. Và chắc rằng đó cũng là ý nguyện của người dân Trung Quốc và khu vực cũng như cộng đồng quốc tế.

Hoàng Trường